Bí ẩn Triều Tiên - Kinh nghiệm du lịch Triều Tiên

5 stars - based on 1 reviews
  • Mã sản phẩm: kinh nghiệm du lịch Triều Tiên
  • Tình trạng: Còn hàng
Còn hàng
  • Liên hệ

  • Chuyến đi Triều Tiên này nằm ngoài mọi kế hoạch của tôi trong năm nay và cả năm sau. Nhưng chuyến đi này đã thay đổi hoàn toàn suy nghĩ của tôi về xứ sở “hạt nhân” này.

    Triều Tiên là nước bí ẩn và khép kín nhất thế giới, luôn gây tò mò tôi đến đây để khám phá. Nhưng việc đi du lịch Triều Tiên khá phức tạp. Cho đến bây giờ chúng ta không thể đi du lịch tới nước này theo dạng tự túc được, mà bắt buộc phải đi theo tour.



TRIỀU TIÊN ĐI TOUR HAY TỰ TÚC?

Chuyến đi Triều Tiên này nằm ngoài mọi kế hoạch của tôi trong năm nay và cả năm sau. Nhưng chuyến đi này đã thay đổi hoàn toàn suy nghĩ của tôi về xứ sở “hạt nhân” này.

Triều Tiên là nước bí ẩn và khép kín nhất thế giới, luôn gây tò mò tôi đến đây để khám phá. Nhưng việc đi du lịch Triều Tiên khá phức tạp. Cho đến bây giờ chúng ta không thể đi du lịch tới nước này theo dạng tự túc được, mà bắt buộc phải đi theo tour.

Trước kia các công ty Việt Nam không làm tour trực tiếp đi Triều Tiên. Vì thế nếu bạn muốn đi Triều Tiên thì bạn phải liên hệ với các công ty du lịch bên Trung Quốc để mua tour. Họ sẽ làm visa cho bạn. Bạn phải bay sang Bắc Kinh để đi tour của họ.

Hoặc bạn có thể mua tour của các công ty du lịch ở thành phố Dandong nằm ở biên giới giữa Trung Quốc và Triều Tiên. Bạn phải bay sang Bắc Kinh, sau đó đi tàu đến thành phố Dandong để đi tour. Đi theo tour này bạn sẽ vào Triều Tiên bằng đường bộ rồi đi tàu đến Bình Nhưỡng.

Giá tour tour qua các công ty Trung Quốc khá đắt, khoảng 35-40 triệu. Ngoài ra bạn cần phải có visa Trung Quốc cho 2 lần nhập cảnh.

Sau chuyến thăm của lãnh đạo Kim Jong Un tới Việt Nam vào cuối tháng 3/2019 một số công ty du lịch Việt Nam, trong đó có Hanoi Red Tour đã bắt đầu làm tour trực tiếp với đối tác bên Triều Tiên. Giá tour trọn gói 5 ngày 4 đêm khoảng 30-34 triệu. Vô tình một lần đi dự hội chợ du lịch nhìn thấy có tour Triều Tiên siêu rẻ nên quyết định đặt tour trong tích tắc. Giá tour trọn gói chỉ 27 triệu thôi.

Từ trước tới giờ mỗi lần đi đâu là đau đầu lo xin visa, còn lần này chẳng phải lo nghĩ gì, bởi đã có công ty du lịch lo rồi. Thủ tục rất đơn giản – chỉ cần nộp ảnh và hộ chiếu. Visa Triều Tiên dán vào hộ chiếu luôn chứ không phải là visa rời như khi bạn đi tour qua các công ty Trung Quốc. Hy vọng cái visa Triều Tiên này chỉ làm đẹp hộ chiếu chứ không ảnh hưởng đến việc đi du lịch các nước khác trên thế giới.

???? BAY ĐI TRIỀU TIÊN:

Chuyến bay với hãng hàng không Air China đi Bình Nhưỡng của chúng tôi khởi hành từ Hà Nội rất sớm - vào lúc 5:45 sáng và nối chuyến 3 tiếng ở Bắc Kinh. Thời gian bay từ Bắc Kinh đến Bình Nhưỡng khoảng 2 tiếng và máy bay chúng tôi hạ cánh ở sân bay quốc tế Bình Nhưỡng vào lúc 16:20.

Sân bay này rất bé, chắc chỉ bằng một sân bay tỉnh nhỏ của Việt Nam mình, nhưng sân bay chắc mới tu sửa lại nên nhìn rất hiện đại và sạch sẽ. Hiện nay sân bay này chỉ phục vụ duy nhất 2 hãng hàng không, đó là hãng quốc gia Air Koryo của Triều Tiên và Air China - hãng hàng không nước ngoài duy nhất hiện nay được bay đến Triều Tiên từ Bắc Kinh. Trước kia còn có một số hãng hàng không nước ngoài khác nữa bay đến Bình Nhưỡng nhưng hiện nay đã tạm ngừng.

Hãng Air Koryo có các đường bay đến các thành phố Trung Quốc như Bắc Kinh, Thượng Hải, Thẩm Dương, Đại Liên và thành phố Vladivostok của Nga.

???? NHẬP CẢNH TRIỀU TIÊN:

Việc nhập cảnh rất đơn giản và nhanh chóng. Họ chỉ hỏi tên bạn là gì rồi đóng dấu nhập cảnh luôn. Phức tạp hơn một chút là khâu kiểm tra hải quan. Tất cả hành lý xách tay và hành lý ký gửi đều bắt buộc phải cho vào máy soi để họ kiểm tra.

Trước đó trên máy bay bạn phải khai đơn bạn có bao nhiêu cái điện thoại và máy ảnh mang vào Triều Tiên. Đoàn mình duy nhất có mỗi tôi mang theo máy ảnh Nikkon (ống kính ngắn thôi) nên bác hải quan giữ túi máy ảnh lại, nhưng may có cô hướng dẫn viên người bản địa vào nói tôi là người Việt Nam thì bác hải quan thốt lên “Oh, Vietnam!” và cho qua luôn, không kiểm tra gì nữa. Họ rất có cảm tình với người Việt Nam. Có lẽ đây là nước duy nhất trong gần 50 nước tôi đã đi có thiện cảm với người Việt chúng ta.

Điều kiêng kị nhất khi nhập cảnh vào Triều Tiên đó là bạn tuyệt đối không được mang bất kỳ ấn phẩm in nào, bao gồm sách, báo, tạp chí, tờ rơi… Câu hỏi đầu tiên mà các nhân viên hải quan hỏi đó là mày có books không? Họ sợ rằng người nước ngoài mang các tài liệu vào nước họ để tuyên truyền chống phá chế độ của họ. Vì thế họ kiểm tra rất ngặt vấn đề này. Chắc chắn bạn sẽ bị rắc rối hoặc thậm chí bị tù, nếu trong hành lý của bạn có cuốn sách hay tạp chí nào, không quan trong trong đó viết cái gì và bằng ngôn ngữ nào.

Đón chúng tôi tại sân bay là hai cô gái người Triều Tiên rất xinh đẹp. Một cô chuyên phụ trách về du lịch, còn cô thứ 2 tôi có cảm giác là mật vụ. Cô luôn luôn đi phía sau và luôn luôn để ý từng hành động, cử chỉ của chúng tôi. Rất nhiều lần tôi bắt gặp ánh mặt soi mói của cô. Trong suốt mấy ngày ở Triều Tiên họ luôn kiểm tra để ý để không có du khách nào tách ra khỏi đoàn. Tất cả chúng tôi đều hiểu, đó là công việc và trách nhiệm mà người ta giao cho các cô. Thực ra các cô rất hòa đồng và dễ thương.

Hai cô này là đại diện của công ty du lịch Korea International Travel Company. Công ty này là đối tác trực tiếp của các công ty du lịch Việt Nam. Ngoài công ty này còn có một số công ty nhà nước khác chuyên phục vụ du khách nước ngoài. Phần lớn là khách Trung Quốc.

Từ sân bay chúng tôi đến thị trấn mới Rymomyong để tham quan trước khi về khách sạn. Trên đường đi tôi đã để ý đường phố rất sạch đẹp và nhiều cây xanh. Lúc đầu cứ nghĩ là họ “làm hàng” cho du khách nước ngoài thấy, nhưng càng đi vào thành phố càng thấy sạch hơn, đẹp hơn và nhiều cây xanh hơn. Sạch hơn cả Nhật Bản và Hàn Quốc. Thật ngạc nhiên!

???? KHÁCH SẠN TRIỀU TIÊN:

Sau khi ăn tối chúng tôi về khách sạn nghỉ ngơi để lấy lại sức sau 1 ngày bay mệt mỏi. Khách sạn chúng tôi ở là Yanggado International Hotel nằm giữa một hòn đảo trên dòng sông Đan Đông. Đây là khách sạn 4* nhưng chất lượng chỉ tương đương với 3* thôi. Khách sạn rất lớn, cao 47 tầng và có hơn 1.000 phòng. Khách sạn này chỉ để phục vụ du khách nước ngoài. Theo tôi được biết thì ở Bình Nhưỡng chỉ có vài ba cái khách sạn dành du khách nước ngoài thôi. Tất cả các khách sạn này đều là do nhà nước quản lý. Khách sạn Yanggado International Hotel mà chúng tôi ở là lớn nhất.

Có một điều bí ẩn là trong thang máy khách sạn không có tầng số 5. Theo tìm hiểu thì tầng 5 là tầng chỉ dành cho nội bộ, nơi đặt các máy móc thiết bị điện tử. Khách nước ngoài cấm không được lên tầng 5 này.

Chắc các bạn còn nhớ vụ sinh viên người Mỹ Otto Warmbier bị bắt vào ngày 02/01/2016 tại khách sạn này. Cậu này đã tự ý leo lên tầng 5 bí mật trên bằng cầu thang bộ. Và cậu ấy đã bị bắt và bị quy cho tội lấy cắp biểu ngữ tuyên truyền treo ở tầng 5 này. Sau đó bị kết án 15 năm lao động khổ sai. Đầu tháng 6/2017 cậu ấy được trả tự do về Mỹ, nhưng cậu ấy đã qua đời chỉ vài ngày sau đó.

Khách sạn được xây dựng trên hòn đảo giữa sông, từ khách sạn có view rất đẹp xuống 2 bờ sông, nơi xây dựng rất nhiều tòa nhà cao tầng đẹp lộng lẫy. Họ làm vậy để du khách nước ngoài quay phim chụp hình các khu cao ốc này và tuyên truyền ra cả thế giới rằng Triều Tiên đang phát triển rất mạnh, mặc dù bị cấm vận. Tôi luôn tự hỏi, khi người dân vẫn còn đói ăn thì lấy đâu ra tiền để mua những căn hộ trong các toà cao ốc sang trọng này? Theo như mọi người kể thì chỉ có quan chức mới được ở trong những toàn nhà này thôi.

Trong khách sạn chúng tôi ở có đầy đủ mọi tiện nghi, có cả bồn tắm nước nóng thoải mái. Trước khi đi Triều Tiên tôi có xem mấy cái videoclip của các bạn đi trước thì thấy nói khách sạn thường xuyên mất điện, vì thế ngay khi nhận phòng tôi đã mang tất cả các thiết bị điện tử ra để sạc vì sợ mất điện. Nhưng thực tế hoàn toàn không phải vậy, các bạn ấy đã thêm bớt để cho câu chuyện ly kỳ hơn mà thôi. Điện trong khách sạn thừa thãi, mặc dù người dân thì phải dùng rất tiết kiệm vì nước này thiếu điện. Họ đang “làm hàng” mà không lẽ lại để khách sạn mất điện và thiếu nước nóng sao ???

???? INTERNET Ở TRIỀU TIÊN:

Còn điện thoại liên lạc và Internet ở Triều Tiên đúng là một cái gì đó rất xa xỉ. Tại khách sạn du khách có thể gọi điện thoại quốc tế trong phòng hoặc ở sảnh chờ. Các cuộc gọi về Việt Nam có mức phí 0.5 USD một phút. Và dịch vụ Internet là 5 USD/30 phút. Ở Triều Tiên không có WIFI.

Có 2 loại sim dành cho du khách nước ngoài tại Triều Tiên. Loại sim thứ nhất có hiệu lực trong 1 tuần, có thể gọi điện nhưng không gửi được tin nhắn được. Giá của loại sim này là 42 USD và có 14 USD trong tài khoản.

Loại sim thứ hai không giới hạn hiệu lực, có thể sử dụng dịch vụ Internet. Loại sim này giá 200 USD và có 10 USD trong tài khoản sử dụng để gọi và 50MB cho dịch vụ Internet.
Ở các cơ quan ở Triều Tiên có Internet, nhưng họ có hệ thống riêng của họ, không vào được mạng chung của cả thế giới.

Vì không có Internet nên 8 giờ tối tôi đã đi ngủ để lấy sức ngày hôm sau đi tham quan cả ngày.

???? THAM QUAN BÌNH NHƯỠNG:

Tôi thức giấc vào lúc 6 giờ sáng sau một giấc ngủ ngon dài 10 tiếng đồng hồ. Ở Việt Nam rất khó ngủ mà sang Triều Tiên lại ngủ rất ngon. Không biết là do mệt sau một ngày bay hay là do không khí bên đó trong sạch không bị ô nhiễm như ở quê nhà? Ăn sáng buffet ngay tại khách sạn. Nói chung vấn đề ăn uống ở Triều Tiên trong tour khá OK, đồ ăn của họ khá hợp với khẩu vị của người Việt Nam.

Sau khi ăn sáng đoàn chúng tôi khởi hành đi tham quan các điểm du lịch trong thành phố Bình Nhưỡng. Tôi rất ngạc nhiên rằng Triều Tiên là một đất nước nghèo, nhưng các công trình văn hóa, lịch sử, tượng đài của họ lại rất to và hoành tráng. Tôi sẽ không kể về các điểm du lịch này, mà chỉ kể về ấn tượng của tôi về Triều Tiên thôi.

Ấn tượng đầu tiên như tôi đã nói ở trên, đó là thành phố Bình Nhưỡng rất sạch và đẹp, rất nhiều cây xanh, có đầy đủ các công trình phúc lợi xã hội dành cho người dân. Đường phố rất rộng, hai bên đường bao giờ cũng có phần dành riêng cho người đi bộ và đi xe đạp.

Ở Triều Tiên người dân thường không được sở hữu xe hơi hay xe máy cá nhân. Họ di chuyển bằng xe đạp, đi bộ hoặc các phương tiện giao thông công cộng. Phí sử các phương tiện giao thông công cộng này rất rẻ, tính ra chỉ hơn một nghìn đồng cho một lượt đi thôi, bởi Triều Tiên còn đang giữ chế độ bao cấp.

Ở Bình Nhưỡng ngoài xe bus, xe điện và tàu điện họ còn có tàu điện ngầm Metro do người Nga xây cho từ cuối những năm 70. Đại đa số người dân dung metro vì rất nhanh và tiện. Cứ 3-4 phút là có 1 chuyến tàu. Tàu thì đa số đã rất cũ kỹ rồi, nhưng các ga tàu lại rất đẹp, gần giống các ga tàu điện ngầm ở Moscow.

Và có một điều làm tôi rất ngạc nhiên, đó là trong tàu điện ngầm luôn luôn vang lên những bài ca cách mạng nghe rất hùng hồn, khiến trỗi dậy lòng yêu nước và lòng tự hào dân tộc của bất kỳ ai.

Ngoài ra ở Triều Tiên cũng có rất nhiều taxi nhé! Và tất nhiên taxi không phải dành cho du khách nước ngoài, bởi người nước ngoài không được tự do đi lại, mà bắt buộc phải đi theo xe của công ty du lịch, không được tách rời khỏi nhóm.

Ấn tượng thứ hai, đó là văn hóa và ý thức người dân. Họ không bao giờ vứt rác ra đường, không vi phạm giao thông, không la hét ngoài đường, không trộm cắp. Các bạn có biết tại sao không? Luật pháp của Triều Tiên rất nghiêm khắc. Nếu bạn vi phạm luật pháp thì sẽ bị trừng phạt rất nặng, từ việc hạ mức hành kiểm, bị đầy đi lao động khổ sai cho đến mức bị tử hình.

Ở Triều Tiên mỗi người dân phải có trách nhiệm tố giác người khác nếu phát hiện ra người đó vi phạm pháp luật. Và người vi phạm sẽ bị trừ điểm trong bảng điểm hành kiểm. Hành kiểm xấu sẽ ảnh hưởng đến mức lương, vị trí trong công ty… Vì thế người dân Triều Tiên rất nghiêm túc chấp hành các luật lệ.

Buổi chiều chúng tôi tham quan mua sắm ở siêu thị Gwangbok. Đây là nơi duy nhất tại Triều Tiên mà du khách nước ngoài bắt buộc phải thanh toán bằng đồng tiền bản địa Won. Ở trong siêu thị này có một quầy đổi ngoại tệ. Bạn có thể thể đổi USD, EUR hay NDT sang đồng Won để thanh toán. Ở đây họ lại không chấp nhận các đồng tiền khác khi thanh toán, hoàn toàn trái ngược với tất cả các chỗ khác ở Triều Tiên, nơi mà chỉ thanh toán bằng tiền mặt USD, EUR hay NDT. Chắc là các bạn cũng đang băn khoăn, tại sao một đất nước coi Mỹ là kẻ thù nhưng lại rất ưa chuộng đồng đô la Mỹ?

Trong siêu thị này cũng có nhiều người Triều Tiên đến mua hàng. Chắc họ là những con nhà quan chức mới có tiền đi mua đồ ở siêu thị. Thường thì người dân Triều Tiên được trả lương bằng tem phiếu, giống như ở Việt Nam mình của thời bao cấp. Và họ dùng tem phiếu này để mua lương thực, thực phẩm và các đồ dùng thiết yếu khác.

Sau khi ăn tối đoàn chúng tôi đi xem show: The Grand Mass Gymnastics and Artistic Performance, hay còn được biết đến với cái tên Arirang Mass Games hoặc The Arirang Festival. Mỗi năm một chủ đề. Năm nay chủ đề là “The Land of the People”.

Có lẽ show này là điểm ấn tượng lớn nhất đối với tôi trong chuyến đi Triều Tiên này. Nhưng giá vé show cũng ấn tượng không kém - ghế hạng 3: €100, hạng 2: €300, hạng 1: €500 và hạng VIP: €800. Tất nhiên tôi chỉ đủ khả năng mua vé hạng 3 với giá €100 hay $120. Khoản ví này không bao gồm trong giá tour mà phải trả bằng tiền mặt tại chỗ. Đi cùng chuyến với chúng tôi có 1 đoàn người Việt khác mua tour của các công ty khác nhau thì phải trả $170 cho show này, còn đoàn chúng tôi chỉ phải trả $120 thôi vì chúng tôi mua tour của công ty mà trực tiếp làm việc với đôi tác bên Triều Tiên.

Show “The Land of the People” được diễn trong sân vận động “Mùng 1 tháng 5” nằm trên hòn đảo Rungrado ở Bình Nhưỡng (Rungrado 1st of May Stadium). Đây là sân vận động có sức chứa lớn nhất thế giới hiện nay – 114.000 người.

Nhưng phải thú nhận một điều rằng chưa bao giờ tôi xem show nào hay hơn và hoành tráng hơn show này. Nó đã được ghi vào sách kỷ lục thế giới Guinness như một show hoành tráng nhất thế giới. Các show bên Trung Quốc do ông Trương Nghệ Mưu dàn dựng như “Ấn tượng Lệ Giang” không là cái gì so với show “Ấn tượng hạt nhân” ở Bình Nhưỡng. Hôm đó có khoảng 2 nghìn khách du lịch nước ngoài và người bản địa xem show này.

Bình thường các show sẽ dùng màn hình led để làm phông trên sân khấu, nhưng ở Bình Nhưỡng người ta huy động khoảng 20 nghìn sinh viên, học sinh ngồi để làm một cái phông thay cho màn hình led. Những người này sẽ dùng các tấm màu sắc khác nhau để tạo ra bất kỳ hình thù hay bức tranh nào. Họ làm rất chuyên nghiệp và đồng đều, không để xảy ra một lỗi gì dù nhỏ.

Tổng cộng có gần 100 nghìn diễn viên tham ra diễn trong show này. Có rất nhiều tiết mục, trong đó có cả phần trình diễn văn hóa của các nước “anh em” như Việt Nam, Trung Quốc và Nga. Show bắt đầu từ 20:30 và kết thúc lúc 22:00. Nếu các bạn đi Triều Tiên thì cố gắng đừng bỏ lỡ cơ hội xem cái show hoành tráng nhất thế giới này.

Sau khi kết thúc show xe đưa chúng tôi về lại khách sạn. Trên đường đi tôi vẫn thấy rất đông người ngồi vui chơi giải trí tại các điểm công cộng. Trên mạng có nhiều bạn đã từng đi Triều Tiên viết rằng 18:00 là bắt đầu giờ giới nghiêm, người dân trong thành phố không được ra đường, người từ các nơi khác cũng không được vào thành phố. Tôi không hiểu các bạn lấy đâu ra các thông tin như vậy? Vì thực tế người dân vẫn vui chơi giải trí bình thường. Chỉ có điều họ không có những con phố ăn chơi đông vui nhộn nhịp như Tạ Hiện ở Hà Nội hay Bùi Viện ở Sài Gòn thôi.

???? KHU PHI QUÂN SƯ BÁN ĐẢO TRIỀU TIÊN:

Ngày hôm nay chúng tôi đi tham quan Khu phi quân sự bán đảo Triều Tiên (Korean Demilitarized Zone - DMZ), nằm ở biên giới Bắc Triều Tiên và Hàn Quốc, cách Bình Nhưỡng khoảng 180 km. Thời gian di chuyển mất hơn 3 tiếng vì đường không được tốt lắm.

Khu DMZ này được thành lập vào năm 1953 sau khi Bắc Triều Tiên và Nam Triều Tiên ký hiệp định ngừng bắn.

Ngày 30/06/2019 từ phía Hàn Quốc tổng thống Mỹ Donald Trump đã bước qua đường phân định biên giới DMZ và tiến vào lãnh thổ Bắc Triều Tiên để bắt tay với nhà lãnh đạo Kim Jong Un.

Người Bắc Triều Tiên rất không thích dùng từ Hàn Quốc. Họ luôn cho rằng vùng đất nằm ở phía bên kia đường phân định biên giới DMZ là Nam Triều Tiên chứ không phải Hàn Quốc. Hai miền bị chia cắt đã hơn 66 năm, nhưng Bắc Triều Tiên vẫn luôn đau đáu một ước vọng thống nhất đất nước. Cô hướng dẫn viên người Triều Tiên tâm sự rằng sau khi đất nước thống nhất ông Kim vẫn để cho Nam Triều Tiên tự do như bây giờ, vẫn để kinh tế tư nhân phát triển. Còn Bắc Triều Tiên vẫn là chế độ bao cấp. Chúng tôi có hỏi cô ấy rằng như vậy có khả thi không, cô ấy cười và nói “Tao không biết”.

Nếu các bạn đi tham quan khu DMZ từ phía Hàn Quốc thì sẽ không được đến gần sát mấy toàn nhà, nơi ông Trump từng bắt tay với ông Kim, mà phải dừng ở một điểm cách khá xa và phải dùng ống nhòm để nhìn ra khu này.

Tại khu vực DMZ bạn hoàn toàn có thể chụp hình có dính các anh lính người Triều Tiên vào hình. Họ không kiểm tra và không nói gì cả. Chỉ trừ khi bạn cố tình chụp thẳng vào mặt họ hoặc bạn chạy lại gần họ để chụp chung với họ. Trường hợp bạn xin phép chụp chung với họ và họ đồng ý thì cũng không sao cả. Thường khách Việt Nam và Trung Quốc thì họ không gây khó dễ gì.

Nói về vấn đề chụp hình. Du khách nước hoàn toàn có thể chụp hình đường phố, con người, các công trình kiến trúc phong cảnh... Bạn có thể chụp với bất kỳ người Triều Tiên nào nếu họ đồng ý chụp với bạn. Thực ra trong chương trình tour người ta đã sắp xếp chỉ đi những chỗ được phép chụp hình thoải mái.

Những điều cấm kỵ khi chụp hình đó là tuyệt đối không được chụp các khu quân sự, các chốt an ninh, các bác công an, cảnh sát giao thong trong thành phố. Khi chụp hình các vị lãnh tụ Triều Tiên thì không được làm mất đầu, mất chân họ. Nếu chụp tượng đài 2 bố con nhà họ Kim thì bắt buộc phải chụp họ cùng nhau, không được tách họ ra. Và tuyệt đối không được tạo dáng hay bắt chước các cử chỉ của các vị lãnh tụ cũng như không được “tự sướng” khi đứng trước các tượng đài này.

???? NGÀY CUỐI Ở TRIỀU TIÊN:

Ngày cuối cùng ở Triều Tiên chúng tôi đi tham quan 3 điểm nữa ở Bình Nhưỡng, nhưng ấn tượng nhất là Bảo tàng chiến tranh. Tôi là người không thích bảo tàng và chưa bao giờ đi bảo tàng ở Hà Nội. Nhưng Bảo tàng chiến tranh ở Bình Nhưỡng đã lôi cuốn tôi. Phải công nhận họ làm bảo tàng rất hoành tráng. Họ dựng lại rất nhiều cảnh nhìn giống hệt thật.

Ấn tưởng nhất là phòng bức tranh tròn mô phỏng cuộc chiến chống Mỹ. Nếu ai đã từng đi du lịch Nga và vào thăm bảo tàng nhà tròn Kutuzov ở Moscow thì các bạn sẽ hình dung ra cái bảo tàng này như thế nào. Nhưng bức trang trong Bảo tàng chiến tranh ở Bình Nhưỡng nó to hơn nhiều lần. Bức tranh được vẽ trên tường của một toà nhà cao hình trụ. Dưới chân bức tranh người ta nối ghép với cảnh thật, khi bạn ngồi trong đó bạn sẽ có cảm giác nó không phải là bức tranh, mà là cảnh thật. Ở giữ toà nhà là cái bệ xoay tròn có ghế để du khách ngồi xem. Cũng với đó họ dùng kỹ xảo âm thanh và ánh sáng rất là hiện đại để người xem có cảm giác đang ngồi giữa trận chiến khốc liệt.

Sau đó chúng tôi khởi hành ra sân bay để bay về Hà Nội, nối chuyến ở Bắc Kinh. Thủ tục xuất cảnh cũng đơn giản như lúc nhập cảnh. Trước chuyến đi tôi đã đọc nhiều bài viết của các bạn đi trước, trong đó họ đều nói là khi xuất cảnh người ta sẽ kiểm tra máy ảnh của bạn để xem bạn có chụp cái gì cấm không, và họ sẽ xóa hết những tấm hình vi phạm đó. Vì thế đoàn chúng tôi khi ngồi trên xe ra sân bay đã tranh thủ xóa hết những tấm hình được cho là phạm pháp để tránh rắc rối ngoài sân bay. Nhưng thực tế ra sân bay hoàn toàn không có ai kiểm tra máy ảnh của bạn cả. Và chúng tôi đã ngồi tiếc ngẩn tiếc ngơ những tấm hình độc đã bị xóa.

Vậy là chuyến đi Triều Tiên của chúng tôi đã kết thúc. Chuyến đi tuy ngắn ngày nhưng đã gây cho tôi ấn tượng sâu sắc. Điều làm tôi ngạc nhiên không phải là các danh lam thắng cảnh, mà là ý thức và văn hóa con người Triều Tiên. Họ sống trong một đất nước hoàn toàn cô lập với thế giới bên ngoài, họ không có Internet, không có Faceboook, họ nghèo đói hơn chúng ta, nhưng họ lại rất văn minh và ý thức kỷ luật rất cao, cái mà chúng ta không có.

Nguồn: Xuân Hòa.

Bí ẩn Triều Tiên ????????☝️????????
Dựa theo thông tin khá cụ thể và chi tiết từ trải nghiệm anh Xuân Hoà. Mình thêm thắt, lượm lặt thêm một số thông tin để mọi thứ trở nên trọn vẹn hơn và Triều Tiên sẽ không còn là đất nước đáng sợ như các bạn suy nghĩ.

  1. Họ nắm bắt thông tin điạ phương như thế nào!? ????????
    Dĩ nhiên không có wifi nên việc nắm bắt thông tin, sự kiện trong nước - thế giới đối với họ là một điều khá khó khăn. Có 02 cách rất cũ nhưng ko cũ chút nào mà được người Triều Tiên rất ưa chuộng:
    A. Truyền miệng:????????
    Được phát ngôn bằng loa phóng thanh mỗi buổi chiều tại quảng trường trung tâm (gần khải hoàn môn nơi chủ tịch Kim Nhật Thành đọc diễn văn độc lập). Nơi đây là nơi tập trung làm việc của rất nhiều công viên chức, và những công viên chức này sẽ có trách nhiệm về thông báo cho gia đình, làng xã...
    B. Báo giấy ????????
    Được dán chủ yếu tại những ga tàu điện ngầm, những khu ghế ngồi, trong lúc ngồi chờ tàu người dân có thể tranh thủ đọc tin.
  2. Triều Tiên có trường Đại học làm Gốm Sứ đầu tiên?????⚱️
    Nhật Bản xâm lược Triều Tiên từ rất sớm vào thời cổ Cao Ly quốc (giai đoạn giữa cuối TK9) khi đó kinh đô của Cao Ly nằm ở Khai Thành (Kaesong). Khi đó Cao Ly Quốc đã có một hệ thống bộ máy nhà nước hoàn chỉnh với việc tập trung phát triển nhân tài ở 2 lĩnh vực: Gốm sứ - xây dựng; bào chế dược liệu (Sâm Cao Ly, An Cung ngưu hoàn...) để cống phẩm vào cung và buôn bán mậu dịch.
    Khi đó Khai Thành trở thành trung tâm trao đổi mậu dịch tấp nập nhất bán đảo Triều Tiên.
    Khi quân Nhật rút đi đã bắt theo rất nhiều nghệ nhân gốm sứ nên khi có dịp nhìn vào gốm sứ Triều Tiên bạn sẽ có cảm giác sao giống đồ Nhật quá vậy nhưng nguồn gốc từ đâu thì chắc chỉ có người Nhật-Triều là rõ nhất ????
    Phụ nữ cũng vậy... giáp với biên giới TQ phiá Tây Bắc nên với mục đích gìn giữ hoà bình hằng năm vua Cao Ly phải cống nạp rất nhiều cô gái nhan sắc, dựơc phẩm quý (nhân sâm) qua Trung Quốc. Nên nếu nói đến phụ nữ Cao Ly thì khỏi phải chê ????????????
  3. Triều Tiên có bia địa phương không? ????
    Điểm này mình thích nhất! Họ có 01 lại bia tươi duy nhất: Taedong - Đại Đồng, lấy tên từ con sông Đại Đồng chạy quanh thủ đô Bình Nhưỡng. Bạn cũng có thể nhìn thấy con sông này khi ở trên khách sạn Yangkakdo (khách sạn hiện duy nhất khi đi đoàn DL bạn sẽ được ở khi đến với Triều Tiên nằm trên một đảo nhỏ nối với đất liền bằng đường bộ).
    Người dân thủ đô vào những dịp cuối tuần cũng rất thích hẹn nhau tại những quán ven đường uống 1,2 cốc bia tươi trò chuyện trước khi về nhà nghỉ cuối tuần với gia đình.

P/s: Ngoại trừ Internet, tự do tham quan, dạo phố vào mỗi tối. Triều Tiên là một đất nước khá thanh bình, kỷ luật đến ngạc nhiên cho một lần trải nghiệm.????????
Ngoài dán Visa trực tiếp lên hộ chiếu, để không vướng ngại việc xin Visa Mĩ, cty du lịch bên TQ có thể làm cho bạn một cái thẻ thông hành. Hải quan TT sẽ đóng dấu nhập xuất lên thẻ này v thu ại khi xuất cảnh. Khi đó ngoại trừ chính bạn sẽ không ai biết bạn đã xuất nhập TT. Have a nice trip!

From Trung Thai Dinh

Viết đánh giá

Lưu ý: không hỗ trợ HTML!
    Xấu           Tốt

Sản phẩm liên quan